Powered By Blogger

Thứ Bảy, 20 tháng 4, 2013

Because life is the journey !


Năm nhất,tôi bảo tôi nhớ nhà,muốn về quê,người ta bảo tôi lên năm 2 sẽ khác  !
Năm hai,nghỉ 2 ngày,tôi nhớ nhà,tôi quyết về quê ,chả thấy gì khác  !

Lần nào cũng thế,cái cảm giác thu xếp hành lí ra bến xe,đứng chờ xe chạy cùng những ng đồng hương,chỉ im lặng nghe giọng Hà Tĩnh thôi đã thấy ấm lòng !

Đi cái xe dở tệ,chèn khách,phục vụ chán,đi nhanh,đường xóc...Lối đi 2 bên đường bị chèn chật cứng khách,nhìn mấy chị ,mấy cô lớn tuổi ngồi thế mà thương,chắc lại mất ngủ cả tối . Điều hòa lạnh quá,xin mãi không được cái chăn,co ro vì lạnh,hành lí thì ko cho để ở dướ phải ôm theo,thật bực mình...

Phía dưới lối đi vẫn đang chèn thêm khách,1 vài chị đang nằm trên ghế bị mấy tên phụ xe đưa xuống ngồi ở lối đi,nhường chỗ cho mấy tên vai u thịt bắp,ko hiểu nó nghĩ cái gì...Lạnh quá,nhưng thôi,k quan tâm nữa,cắn răng mà nhắm mắt nghỉ đi,phía dưới kia người ta cũng phải ngồi bệt trên lối từ giờ đến sáng...Thương...

Ko ngủ được,lạnh quá,càng lúc càng lạnh,mở ba lô lấy cái áo thu đông ra mặc,lấy thêm cái sơ mi đắp lên người cũng chả đỡ hơn mấy,thôi ko ngủ nữa,nằm thế thôi vậy ...

4h ,đọc tin nhắn của em ...

6h ,về đến nhà,xuống xe ,Hà Tĩnh lạnh quá,chân bị nhức 1 bên ... 

Vé lần nay mua ko phải chỉ về nhà,trên xe hôm qua là những trải nghiệm chưa bh có...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét