Powered By Blogger

Thứ Bảy, 20 tháng 4, 2013

Ngủ yên nhé... Ký ức Ngày hôm qua...!





" Thời gian tàn nhẫn lắm, yêu thương hay hờn giận rồi cũng hoá hững hờ. Lòng người không là sỏi đá nhưng lại mòn, mòn những yêu thương. Bỗng thấy tiếc. Tiếc một thoáng xưa, dù không thật, dù nhiều lắm những khoảng trống không sao lấp đầy... Cũng mong một lần nữa, sống lại cái điều không thật ấy!

Hư ảo. Xói mòn. Cuồng... Ta đang cuồng. Cuồng với những hư vô, với những điều không thật. Lòng này đau lắm! Ai biết được. Vẫn cười vẫn nói, vẫn "sống tốt cho hiện tại". Tâm hồn này rạn vỡ, vậy mà không dám rên rỉ, không dám khóc than. Không dám dù chỉ một lần trong vô thức nhủ lòng "mệt rồi, nghỉ nhé và dừng lại". Hiện tại đánh gục những suy nghĩ nảy sinh trong đầu. Hiện tại không cho những cảm xúc điên rồ vươn tới cái bờ "tận cùng"! Cố bơi, mệt nhoài với những lo toan...

Muốn gào lên cho thoả những nhức nhối! Muốn quẩy đạp, thoát ra cái gông cùm của chính ta, trong ý nghĩ, trong hành động. Muốn đánh gục chính ta ngay lúc này. Ôi! Phải chăng ta đang mộng du!??

Có lỗi với ngày đã qua như vậy đủ rồi, hiện tại rồi cũng thành ngày hôm qua. Nếu không sống tốt với hiện tại, chẳng phải ngày mai, ngày mai nữa lại thấy tội lỗi chồng chất nhiều thêm sao?!

Dù lòng này thương lắm. Còn thương nên còn đau lắm! Nhưng thôi, ngủ yên nhé... ký ức ngày hôm qua!

Ta lại tiếp tục ru ký ức ngủ trong hoang man, ngọt ngào những vết thương lòng. Ừ! Vết thương nào rồi cũng khép miệng, cũng liền da. Vết thương nào cũng để lại sẹo, sờ lên nó như sờ lên kỷ niệm.

Hoang phế còn đâu... Ngủ nhé, ngoan nào, ta thương...! "

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét