Ha Noi - 9 Months
Từ lúc còn bé tôi đã nghĩ Hà Nội nó là cái gì đó lung linh,đẹp đẽ lắm,nói chung là khó tả,cũng ko thể mơ hoài được...

Có 1 Hà nội lung linh đẹp đẽ...
Tầm giữa tháng 10 (chả nhớ rõ lắm) cùng bố mẹ lên xe ra Hà Nội nhập học,chả phải nói lúc đó tôi háo hức thể nào !
Ở tạm nhà cậu vài ngày rồi tìm phòng trọ sau ! Chiều tối hôm đó bố mẹ ra về,cũng chỉ biết nói " Con chào bố mẹ " dù trong lòng nghĩ và muốn nói bao nhiêu điều,cả đêm hôm đó nghĩ về đủ thứ chả ngủ đc...
Sau 2 ngày mệt mỏi,mất ngủ vì mấy ông bạn cậu tụ tập đến nhà chơi bài xuyên đêm thì mình cũng đã phải tìm chỗ mới...Được cậu giới thiệu vào ở cùng 1 ng bạn đồng hương.Chả ấn tượng gì nhiều ngoài cái bằng đỏ của Bách Khoa và cái mail reported 2k usd a đem ra khoe với tôi ! Với 1 thằng cá tính và bay nhảy như tôi thì ở cùng anh trong 3 tuần là quá giỏi,ko hiểu sao có thể sống trong 3 tuần với kiểu học về đi chợ nấu ăn một mình,ngủ sớm,nhạt nhẽo vô vị đến thế...
Sau 1 chuyện xích mích giữa mình và anh ta khá là nghiêm trọng (Ko tiện kể ra) thì chị gái quyết định đi tìm phòng để 2 chị em ở chung,trong thời gian đó mình lại chuyển đến ở nhà 1 anh bạn của của bạn chị :|.Vẫn chỉ là những ngày đi học,chôn chân trong phòng ôm lap quản lí 4,5 cái 4rum.Làm mấy việc lặt vặt trong nhà cho hết ngày...
Nửa tháng sau chị cũng đã tìm đc phòng ,phùùù !!! Vẫn nhớ như in cảm giác ôm 1 đống đồ đạc từ tầng 1 lên tầng 6 rồi lăn ra giường thở hồng hộc ! Ở trong 1 cái nhà 2 dãy cầu thang 1 bên nam,1 bên nữ, hầu như là 93 học HANU ...
Căn phòng bé tí với cái giường đã chiếm đến 1/3 diện tích thật kinh khủng X_X,quá là bé với 1 thằng phá phách luộm thuộm như tôi cộng thêm bà chị nữa,khỏi phải nói cái trời mùa hè nó dễ chịu thế nào (đã thế còn tầng 6).Lũ bạn trọ trong nhà khá vui tính,hầu hết là người miền Bắc (nhưng cũng k phải người miền Trung nên đếk hợp tính mình =)) ).Cô chủ quy định 10h30 phải về nhà đối với tôi quá là sớm :|,còn nhớ rõ hôm đi Bar cùng anh bạn đến tận hơn nửa đêm ,cảm giác nốc 2 cốc rượu mát ko rõ tên rồi rón rén mò vào nhà tuyệt thật :))
2 chị em chuyển về ở cùng nhau cũng thoải mái hơn,thoát khỏi cái cảnh tự kỉ trong phòng vì k có xe máy,mặc dù đi học hơi xa.Lại nói đến chuyện di học,ở lớp vui vẻ với mọi ng nhưng chơi thân nhất 1 đứa ở Nghệ An,nó nói chuyện khá ngu ngơ ,lại là dân quê nhưng vừa là người miền Trung vừa là đứa tình cảm nên tôi quý nó lắm.Nói chung là đứa nào sống chân thành và tình cảm là quý hết =.=!
Từ đây là khoảng thời gian lang thang cùng em future cũ kĩ,lúc thì lên google maps search mấy chỗ hay ho rồi di cùng đám bạn Hà Tĩnh,lúc thì một mình từ những cái ngõ ngách nhỏ nhất của Hà Nội đến những con đường lớn...
Sống ở Hà Tĩnh đã quá lâu,bước chân ra đây cũng thất vọng về quá nhiều thứ ! Từ cái văn hóa giao thông của người dân cho đến cách người ta đối xử với nhau .Ko thể hiểu nổi cái việc đi trên đường người ta nhấn còi inh ỏi,quá nhiều đến mức vô duyên mang lại cái gì ? Đèn đỏ còn 10s thì còi thúc dục người ta vượt,đôi khi còn chưởi thêm vài câu cho thỏa mãn !!! Vẫn nhớ như in cái cảnh tôi bị ngã xe trên đường đi học ,ôm chân giữa đường vì quá đau ko đứng dậy được,người đi đường đi chậm và ngước nhìn chả thèm giúp,nghỉ học ở nhà và bị ám ảnh cả cái tuần đó !
Cách người ta đối xử với nhau cũng làm tôi phải giật mình,cứ cảm giác như ai cũng lo lắng quá nhiều thứ đâm ra cái vô tâm nó ăn sâu vào bản tính mỗi người,chứng kiến người ta như vậy tôi lại càng muốn về nhà,người miền Trung sống quá tình cảm !
Cafe nhạc sống,những hàng hoa bán rong,hay một vài nơi khiến con người ta cảm thấy thoát khỏi cái sự bon chen ngột ngạt là một trong những thứ ít ỏi khiến tôi cảm thấy yêu Hà Nội...

Tôi đặc biệt thích những chiếc xe đạp chở hoa dựng bên đường .
Nhớ những lúc buồn một mình phóng xe cả chục km đến mấy quán cafe ưa thích nép mình vào một góc nghe nhạc thật tuyệt ! Hay đơn giản những khi nhớ biển đi tận lên hồ Tây rồi tưởng tượng,lúc lại đi trên cầu Long Biên nhìn phía xa có chút gợi nhớ quê hương...

Cây cầu xưa cũ gợi nhớ về quê hương...
Dù gì thì từ khi ra đây tôi cũng đã nhìn ra được nhiều khía cạnh của cuộc sống và bản thân nữa,đang là quá ngắn ngủi để viết 1 cái note đánh giá Hà Nội,chỉ là 1 cái note trong lúc cảm xúc...
Hà Nội 24/6/2012

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét